Những năm gần đây, trong mùa lễ Vu Lan, nhiều gia đình làm lễ cúng cô hồn khá tươm tất và việc giành đồ cúng cũng đã trở thành một việc bình thường đối với những người vãng lai qua đó chứ không còn là việc của đám trẻ con như ngày trước. Nào ta cùng hình dung về bối cảnh một gia chủ soạn lễ cúng thật tươm tất với đĩa xôi con gà, bánh ngọt, trái cây, bỏng bắp và kẹo, khoai luộc... và làm lễ trong khi có sẵn một nhóm những người đứng chờ gần đó để sẵn sàng nhảy vào giành đồ khi xong lễ; nhóm đó có những người như sau:
- Một thanh niên có dáng vẻ côn đồ muốn lấy con gà luộc trên mâm, hắn biết mình khoẻ nhất trong đám người này nên thể hiện rõ vẻ ngổ ngáo ra cho mọi người thấy đồng thời tuyên bố luôn rằng "con gà đó là của tao đấy" để mọi người bỏ ý định tranh giành vì hắn sẵn sàng va chạm để giành được những gì hắn muốn.
- Một cậu bé đánh giày chừng 12-13 tuổi cũng muốn con gà nhưng cậu biết mình không có cơ hội giành giật được với ông anh ở trên nên đành chuyển mục tiêu sang túi bánh ngọt cũng khá hấp dẫn với cậu. Cậu tự nhủ sẽ nhào vào và giật lấy túi bánh bằng sự nhanh nhẹn của mình rồi thoát ra thật nhanh, cậu biết kẻ có khả năng tranh giành được túi bánh với cậu chỉ có thể là ông anh ngổ ngáo nhưng hắn còn đang lo lấy con gà nên khả năng cao là cậu sẽ lấy được gói bánh.
- Một bác lớn tuổi bán vé số cũng muốn kiếm chút gì cho bữa trưa, bác biết mình chậm và yếu nên tự xác định là kiếm lấy củ khoai và một vài trái cây bày cạnh đó. Bác biết thừa rằng gã thanh niên và cậu bé kia không thích mấy thứ này nên cũng không cần phải quá cố gắng tranh giành quá, chỉ cần tiến vào đúng lúc để nhặt lấy những thứ đó và không bị xô ngã là được.
- Cuối cùng là một thanh niên trẻ có vẻ hiền lành đi ngang qua cũng muốn tham dự và thấy món nào cũng tốt cho bữa trưa của mình (dạo này cậu đang thất nghiệp nên cũng ăn trưa kiểu bữa có bữa không). Cậu nghĩ bụng sẽ chờ gia chủ lễ xong thì mình cũng xông vào, lấy được gì thì lấy.
Sau khi hành lễ, gia chủ mở cổng để đám người ùa vào tranh lộc. Cậu thanh niên trẻ lập tức nhảy vào sân và đưa tay chộp lấy con gà (món hấp dẫn nhất trên bàn) nhưng ngay khi định chạy ra thì lập tức bị tay côn đồ chặn lại, một tay hắn nắm chộp con gà trong khi tay kia của hắn bóp mạnh vào tay cậu và cặp mắt hắn thì trợn ngược lên dí sát mặt cậu. Sau khi nghe tiếng quát "Của tao" và vài giây lưỡng lự, cậu buông tay khỏi con gà vì biết mình không thể có được nó bằng cách nào đi nữa; tên côn đồ rời đi với chiến lợi phẩm mà hắn biết ngay từ đầu là không ai có thể giành được của hắn. Cậu thanh niên trẻ sau chút tiếc nuối vội quay lại với mâm lễ thì gói bánh kẹo đã theo cậu bé chạy xa, mấy củ khoai và trái cây cũng đã nằm trong túi của bác bán vé số đang rời đi được chừng chục bước. Chỉ còn lại chai nước lọc và túi bỏng bắp, những thứ mà cậu không thực sự muốn nên cậu cảm thấy chán vì thất bại của mình và quyết định rời đi. Nhưng sau vài bước, cậu nghĩ "thôi thì có méo mó còn hơn không" nên quyết định quay lại nhặt nốt chai nước và túi bỏng để ăn tạm qua bữa; nhưng vào đúng phút chót đó một cô nhóc chừng 7-8 tuổi ở nhà kế bên đã chạy qua và ôm hết những gì còn lại trên mâm rồi chạy thẳng về nhà. Thế là xôi hỏng bỏng không!
- Tay côn đồ biết mình mạnh nhất nên hắn xác định sẽ giành phần ngon nhất bằng thế mạnh của hắn: sức khoẻ và sẵn sàng xô xát, va chạm.
- Cậu bé đánh giày biết mình không mạnh như tay côn đồ hay anh thanh niên, nhưng cậu biết mình đủ nhanh nhẹn để giành được phần quà dù không phải là ngon nhất nhưng là phù hợp nhất với cậu trong bối cảnh đó.
- Bác bán vé số biết mình không khoẻ, không nhanh như các đối tượng còn lại nên ngay từ đầu đã xác định đúng mục tiêu cho mình và đã thực sự đạt được phần quà phù hợp.
Cả 3 đối tượng trên đều đạt được mục tiêu của mình, chỉ có cậu thanh niên trẻ của chúng ta là thất bại toàn tập dù cậu khoẻ hơn cậu bé đánh giày và bác bán vé số, dù cậu nhanh hơn tay côn đồ và bác bán vé số. Đơn giản là vì ngay từ đầu cậu không lượng được thế mạnh của mình so với các đối thủ để có thể xác lập mục tiêu phù hợp với mình và từ đó xác định cách mình sẽ "tham chiến" trong "cuộc chơi" đó - cậu ấy không có chiến lược và đã thua tất các các đối thủ, kẻ cả những đối thủ yếu hơn về mọi mặt.
Một việc nhỏ như trên trong cuộc sống cũng cần có chiến lược để thành công thì theo bạn một cơ sở y tế dù là phòng khám nhỏ hay bệnh viện lớn có cần đến chiến lược không? Thực tế tôi thấy nhiều nhà quản lý không "mặn mà" với chiến lược vì nghĩ rằng chiến lược mang tính lý thuyết hay cảm thấy chiến lược khó làm; hoặc có khi lại thực hiện chiến lược kiểu thụ động: đáp ứng nhu cầu thụ động, cạnh tranh thụ động kiểu "bắt chước"... mà hệ quả đều là không đạt kết quả mà đáng ra có thể đạt được bằng năng lực của mình (giống như cậu thanh niên trẻ trong câu chuyện trên).
Có thể bạn đã có kinh nghiệm quản lý bệnh viện nhiều năm và qua thực tế công việc bạn có thể khẳng định rằng "bệnh viện tôi chẳng có chiến lược gì mà vẫn phát triển tốt bao nhiêu năm qua nên về cơ bản chiến lược là không quan trọng". Vâng, đó đúng là thực tế của bệnh viện bạn và một số bệnh viện khác trong một giai đoạn nhất định chứ không phải là điều đúng đắn hiển nhiên trong quản lý.
Tôi còn nhớ những câu chuyện về sự trù phú của thiên nhiên khu vực đồng bằng sông Cửu Long những năm đầu thế kỷ 20: người ta nói chỉ cần đi thuyền trên sông rồi chao cái vợt xuống nước là vớt được cá, thậm chí có lúc cá quẫy nước nhảy cả vào trong thuyền. Bây giờ nếu đi thuyền như thế liệu chúng ta có vớt được cá như thế nữa không? Hay là phải dùng đủ mọi cách để bắt mà nhiều khi còn không được con nào. Đối với y tế, giai đoạn trước năm 2010 tôi đã từng nói với nhiều người rằng "lúc này dịch vụ y tế cứ mở ra là phát triển, quản lý tệ lắm cũng đủ để tồn tại (vì cung quá ít so với cầu) nhưng từ năm 2020 trở đi thì không còn dễ như thế nữa đâu" - và qua thực tế thì chưa đến năm 2020 đã có những bệnh viện/phòng khám phải bán vì không hiệu quả (nói trắng ra là thua lỗ).
Khi thị trường còn lệch, cung quá ít trong khi cầu quá nhiều và có sự điều tiết phục vụ theo tuyến, bạn chẳng cần chiến lược gì thì bệnh viện cũng vẫn phát triển. Nhưng khi thị trường chuyển biến và có sự thay đổi lớn về cung - cầu (cả số lượng và chất lượng) thì sự cạnh tranh bắt đầu rõ và những bệnh viện có chiến lược phù hợp mới có thể đạt được mục tiêu của mình để vượt lên trong cuộc cạnh tranh này, xã hội càng phát triển thì cạnh tranh càng rõ và chắc chắn bạn cũng đang nhận thấy điều này trong mọi mặt của cuộc sống.








